Thứ Tư, 10 tháng 8, 2016

Rối như tơ vò vì cha mẹ thách cưới nhà trai quá cao

Theo tôi tìm hiểu, quê anh không có tục thách cưới như ở quê tôi nên nghe những điều mẹ nói chắc anh bất ngờ lắm

Gần 1 giờ sáng, tôi lén ra khỏi nhà, qua cửa phòng ba má, tôi đi rất khẽ, chỉ sợ ông bà còn thức sẽ không đồng ý cho tôi ra ngoài. Mẹ là người sắc sảo, lanh lợi và tinh ý vô cùng nên chắc chắn bà sẽ nhân thức yêu cầu của tôi. Nhưng dù sợ mẹ tới đâu, tôi cũng không thể không đến gặp anh. Giờ anh đang hoang mang, lo lắng lắm. Tôi không dám trách mẹ, nhưng tôi thấy bản thân khó xử quá. Mẹ vin vào những tập tục xưa cũ, đẩy chúng tôi vào cảnh rối như tơ vò.

Huân và tôi yêu nhau trong khoảng ngày còn là sinh viên. Chẳng phải là tôi khoe nhưng thực tế, gia đình tôi có vấn đề kiện hơn mái nhà Huân. Cha mẹ tôi đều làm cho buôn bán BĐS. Theo luật bất thành văn của đại mái nhà tôi, mọi người đến tuổi kết hôn thường để mắt đầu tiên đến các đối tác quan trọng để sau này có quan hệ gần gụi, dễ kết hợp làm cho ăn hơn.

Chả hạn như anh trai nhà bác bỏ tôi phải cưới con gái của một đối tác của bố, dù rằng lúc trước anh có một ái tình si khác. Theo lời người lớn trong nhà tôi, nếu như kết duyên cùng phong cách, sau này sẽ hạn chế những vướng mắc giữa hai bên dâu gia.

Thực lòng mà nói công chúng trong mái ấm tôi ko phải đam mê tiền, chỉ là họ luôn phòng ngừa người khác lợi dụng mình mà thôi. Chẳng hạn như Huân của tôi cũng thế, bác mẹ tôi cứ nghĩ anh cố tình tiếp cận con gái rượu chỉ vì đống tiền ông bà đang chiếm hữu.

Sau nhiều lần nhỏ nhắn to tâm sự, cùng sự bộc lộ tình thực của Huân, bố mẹ tôi đã không còn độc ác cảm với anh như ban sơ, cũng không phản đối chuyện của chúng tôi nữa. Mẹ bảo nhà tôi không thiếu tiền, chỉ mong tôi tìm được một người đạo đức, nâng niu thật lòng. Tôi chưa kịp sung sướng được bao lâu thì lại có chuyện không hay khác xảy ra. Chính vấn đề đó đã đẩy tôi và Huân tham gia cảnh không dễ dàng xử như hiện nay.

Quê gốc của chúng tôi cách nhau gần 200km. Vì bóng gió nên tôi tính với anh, khi đơn vị đám cưới sẽ bỏ dở mấy lễ tiết rườm rà. Trước đám cưới, nhị bên chạm chán nhau một lần bàn cụ thể ngày rước dâu là được. Thế nhưng, mẹ tôi và các dì nhất quyết không chịu. Mẹ bảo con gái cả đời mới cưới một lần, phải làm tươm tất, huống chi mái nhà tôi vốn giữ nề nếp gia phong lại có chỗ đứng trong phố hội, chẳng thể tổ chức úi xùi được.

Sợ mẹ gây khó khăn dễ cho nhà Huân, tôi kinh hoàng cầu cứu bố, mong ông thuyết phục mẹ bỏ qua nghi tiết không quan trọng nhưng bố tôi còn “truyền thống” hơn. Bố bảo đất có lề, quê có thói, đã xác định cưới nhau thì nên tuân theo quy tắc ông cha để sau này mọi sự tốt lành, cường thịnh; rồi ông giao đa số cho mẹ tôi lo liệu.

Một ngày, mẹ tôi gọi Huân đến rỉ tai đại sự. Mẹ bảo, vì trục đường xa đứt quãng nên ngày dạm ngõ mẹ chỉ cần lễ là trầu cau, quà bánh đơn giản, còn đến lễ ăn hỏi cũng chẳng hề 9 hay 11 tráp như nhà người ta, chỉ cần 5 tráp trong đó bày “đầy đặn” như mấy tấm ảnh mẹ cho xem là được. Dường như, trong danh sách mẹ nêu còn có một khoản nôm na gọi là “tiền thách cưới”.

Bây giờ chỉ tiền thách cưới không thôi đã quá lớn, chưa nói tới sính lễ khác, tiền thuê xe chuyển động năm lần bảy lượt nữa

Tôi chưa kịp phản ứng thì mẹ đã tiếp lời: “Chưng biết nhà cháu ở quê cũng phổ thông việc phải lo toan nên chỉ cần sẵn sàng 30 triệu đồng thôi”. Tôi choáng váng. Bởi tôi biết, để chuẩn bị cho việc đón tôi về mà Huân đã phải dè xẻn chi phí, dành dụm gửi cho bố mẹ 50 triệu đồng để sửa sang lại công trình. Anh lo tôi không quen với sinh hoạt thiếu thốn ở quê. Đấy là chưa nói tới tiền khiến cỗ đám cưới nữa.

Bây giờ chỉ tiền thách cưới không thôi đã quá lớn, chưa nói đến sính lễ khác, tiền thuê xe chuyển động năm lần bảy lượt nữa. Mọi khoản cộng lại cũng chẳng kém trăm triệu tiền việt. Tôi nghe mà nhói lòng. Tôi muốn nói thẳng với mẹ rằng như thế là khó cho Huân, là chẳng khác nào “bán con giá cao” cho nhà người khác. Thế nhưng anh đã âm thầm siết tay tôi, ý bảo tôi đừng nói, rồi xin phép ra về.

Theo tôi khám phá, quê anh không có tục thách cưới như ở quê tôi nên nghe những vấn đề mẹ nói chắc anh bất thần lắm. Giờ nguồn vốn là cả một nhân tố nhưng còn một yếu tố nữa cần thiết không kém là anh phải giảng nghĩa cho ba má anh hiểu về những yếu tố mẹ tôi nói. Tôi lo lắng lắm, bố mẹ anh là người quê kệch, chân chất nhưng rất tự trọng. Nếu hai bác bỏ ấy cho rằng việc mẹ tôi làm là để hạ thấp danh dự của nhà bác rồi phản đối đám cưới này thì sao?

Tôi thương Huân, không muốn anh phải nặng nhọc lo âu chuyện tiền bạc nhưng cũng không thể thuyết phục mẹ bỏ dở chuyện này. Tôi lại càng không thể đưa tiền cho Huân, vì tôi nhân thức làm như thế sẽ chạm tới tự ái của anh, không không lẽ anh chấp nhận. Tôi phải khiến cho sao đây?

Nguyễn Phương Ng. (ngguyenphuong89ndxx@gmail.com) 

Bạn thân mến! Hẳn bạn đã từng nghe câu “êm ấm không bao giờ là tiện lợi”. Tôi dám chắc những lứa đôi yêu nhau và cùng nhau về thông thường sống dưới một mái nhà, không khách hàng nào chẳng hề trải qua những gian truân. Nào là gian truân về công ăn việc khiến, về tòa tháp...

Bà xã chồng công việc lương ba cọc ba đồng, nhà riêng chưa có phải ở trọ, vậy sau này sinh con đẻ cái sẽ ra sao? Nào thì người ấy chính mình ghen tuông quá, lúc nào cũng máy tính bảng rà soát. Nào thì chuyện khó khăn câu kết với gia đình chồng (hoặc bà xã) làm cho mâu thuẫn có thể bùng nổ bất cứ lúc nào. Rồi thì đấng phu quân (hoặc thê thiếp) khi về sống cùng với nhau mới thể hiện những thói hư tật xấu…

Bạn thấy đấy, luôn có những thách thức đặt ra để thách thức ái tình, kĩ năng điều chỉnh, câu kết của mỗi người. Chỉ khi nhân thức bí quyết giải quyết những nhân tố ấy thì chúng ta mới thực sự có hạnh phúc.

Người nào cũng muốn cuộc sống của bản thân mình trót lọt: Làm cho đúng công tác chính mình yêu mến; lấy người chính mình yêu; doanh thu bất biến, đủ sống dư dả; mái ấm bên chồng (hoặc phi tần) vui lòng, hòa thuận... Được như thế thì chả còn gì phải than phiền. Nhưng những sự phức tạp luôn nảy sinh.

Người có công tác tốt lại muốn lương cao hơn. Có người đã lấy được người bản thân mình yêu nhưng sau khi bình thường sống lại nhớ tiếc, giá như lấy người yêu chính mình thì sẽ được chăm sóc, thương cảm phổ biến hơn. Giữa hy vọng và thực tế luôn có sự vênh nhau tương tự.

 Theo truyền thống, các nghi thức trong khoảng dạm ngõ, ăn hỏi, đến xin dâu và rước dâu đều có những quy tắc nhất thiết

Nhưng thiết tưởng chính những hắc búa thử thách đặt ra trong cuộc sống của mỗi người sẽ khiến “trái êm ấm” mà chúng ta gặt hái được càng có giá trị hơn, khiến chúng ta càng có ý thức thương cảm, giữ gìn những gì chính mình đang có.

Quay quay về câu chuyện của bạn. Trước hết tôi chúc mừng vì sau cuối bạn đã vượt lên được “cửa ải” của ba má để lấy được người bản thân mình yêu. Yếu tố ấy cho thấy sức mạnh tình yêu khiến bạn đã vượt qua một quy tắc tưởng mức độ như chẳng thể xâm phạm của gia đình bản thân, về chuyện con trẻ trong nhà phải lấy người môn đăng hộ đối, hoặc là các bên khiến cho ăn thân thiết giúp việc buôn bán của các bên dễ dàng, mật thiết hơn. Cha mẹ bạn đã lắng nghe bạn, tôn trọng bạn. ngừng thi côngĐây là “thành công” rất giá trị cao mà bạn đã giành được. Vì bước qua được “quan ải” này thì mọi việc sẽ thuận tiện hơn.

Giờ đây, bạn đang đứng trước những thử thách về lễ tục mà ba má bản thân đặt ra cho nhà trai. Ở đây, tôi lại khuyên bạn hãy đặt bản thân tham gia vị trí người khiến phụ vương khiến cho mẹ. Cha mẹ nào cũng muốn con chính mình được êm ấm. Những “yêu sách” được đặt ra để cho thấy sự coi trọng của họ với cuộc hôn nhân, song song cũng để con gái bản thân trong ngày vu quy được “nở mặt nở mày”.

Đời người chỉ một lần lên xe hoa, trừ những trường hợp khác biệt người ta mới bắt buộc bước tham gia một cuộc hôn nhân mới vì nhân thức sẽ để lại những tổn hại tâm lý không bé cho những người can hệ. Trong khi đó, nếu bạn bỏ ra thời gian phân tích những lễ tục của người Việt trong chuyện cưới xin, bạn sẽ thấy ba má mình có lý. Theo truyền thống, các nghi tiết từ dạm ngõ, ăn hỏi, đến xin dâu và rước dâu đều có những nguyên tắc nhất định.

Hiện giờ, vì cuộc sống bận bịu, vì tuyến đường xá xa xôi, vì phổ biến người muốn giản nhân thể các lễ thức cho đỡ phức tạp nên việc làm theo nguyên tắc cũ dần được giản lược. Nhưng vẫn có những mái nhà muốn duy trì nếp cũ, cũng là một bí quyết biểu lộ sự tôn trọng truyền thống, và sự coi trọng với cuộc hôn nhân của con cháu bản thân. Nắm bắt được nhân tố đó, hẳn bạn sẽ dễ san sớt với bố mẹ bản thân mình hơn, thay bằng việc nghĩ rằng ba má đang khiến cho không dễ dàng cho nhà trai. Nhưng đồng thời bạn vẫn có thể chuyện trò với bố mẹ để họ hiểu, cảm thông với hoàn cảnh nhà trai để có những vấn đề chỉnh có lí hơn.

Nghe tâm can của bạn, tôi không  thấy vấn đề quá nguy hiểm. Tôi rất tuyệt vời với chi tiết bạn kể, đó là khi mẹ bạn công bố về “lễ đen”, bạn định giận dữ nhưng bạn trai của bạn đã âm thầm siết tay bạn. Tôi thực sự xúc động trước cái siết tay ấy. Nó cho thấy sự quyết tâm của người chồng tương lai của bạn. Đúng là 30 triệu đồng hay 50 triệu đồng với một mái nhà còn phổ thông khó khăn, đó là số tiền lớn.

Nhưng tôi tin mái nhà bạn trai của bạn có thể xoay xoả được. Sau đám cưới, quý khách đã là người một nhà, những gian khổ của Huân – chồng tương lai của bạn, bạn sẽ cùng tầm thường vai đảm trách. Bố mẹ bạn đã đồng ý cho bạn lấy Huân, tôi tin họ sẽ không bỏ mặc bạn khi gặp gian truân. Bởi vậy bạn đừng quá hoang mang, lo sợ. Thử thách này sẽ giúp tình ái của hai bạn thêm bền chặt hơn, để rồi sau này, có bất kì gian khổ nào, khách hàng hãy cùng nhau vượt lên. Tôi chúc bạn vui vẻ!

Theo Người Giữ Lửa


Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét