Tôi có ba người con, nhì gái, một trai. Chồng tôi mất đã lâu nên hiện nay tôi đang sống cùng đàn ông út. Nhị chị lớn của nó đã kết duyên và tôi đã có những đứa cháu ngoan ngoãn, kháu khỉnh. Trong ba đứa con, tôi gần gụi với đàn ông út hơn hẳn. Mẹ con tôi thường hay tâm sự và chia sớt mọi chuyện với nhau. Đại trượng phu tôi năm nay 32 tuổi, hiện là chủ một công ti truyền thông ở Thủ đô.
Nó tuy không xuất sắc nhưng có chí tiến thủ, cả quyết và chăm chỉ. Hiện nay, cháu khá thành công trong các con phố kinh doanh. Chúng tôi là dân tỉnh giấc lẻ, nhưng sau khi cháu lên Hà Nội học, làm cho việc đã có thể tạo lập được sự nghiệp và cơ ngơi tương đối.
chậm triển khai chính là nhân tố luôn khiến cho tôi tự tín, hãnh diện về con trai mình. Do bận rộn nên đôi lúc con trai tôi mới về thăm nhà. Tôi cũng không than phiền về chuyện này, lúc nào tôi cũng động viên con phải nỗ lực. Duy nhất một nhân tố ở con làm cho tôi buồn chán đó là chuyện yêu đương của nó.
Hình như đồng đội trang lứa đều đã con bồng, con bế, nhưng chưa bao giờ tôi thấy cháu đả động gì tới chuyện này. Tôi nghe anh em con nói rằng, cháu từng yêu nhì cô gái nhưng chỉ được thời gian ngắn là chia tay. Phổ thông lần tôi nhắc khéo thì con chỉ ậm ừ nói rằng “duyên chưa tới, chưa ưng khách hàng nào”.
Cách thức đây 2 năm, đại trượng phu tôi quyết định mở mang hoạt động mua bán nên đã xây dừng thêm chi nhánh ở TP.HCM. Ở trong đó được khoảng nửa năm, một hôm gọi điện thoại cho tôi, con nói rằng: “Con sắp mang con dâu về cho mẹ”. Nghe cháu nói, tôi đứng tim vì vui tươi, vội vã hỏi han cặn kẽ về nàng dâu mai sau. Nhưng con chỉ nói, Tết sẽ đưa về mở bán mái nhà.
Tết năm đó, con tôi đưa một cô gái tên Hạnh về mở bán. Mặc dầu Hạnh vận bộ đồ khá hiện đại, make up kỹ, nhưng tôi vẫn trông thấy đó là người thanh nữ cứng tuổi. Tôi hỏi con về tuổi của cô ấy thì con chỉ cười rằng: “Tuổi tác có cần thiết gì đâu mẹ”.
Hạnh quê ở Hải Phòng và ở trong Nam cũng được một vài năm. Cô ấy là giảng viên một trường đại học, có nhà cửa và địa vị vững bền. Hạnh tà tà người nhân thức ăn nói, cư xử đúng đắn và khiêm dường.
Sau buổi chạm mặt, hai đứa lại bay vào Sài Gòn. Phổ biến lần tôi gặng hỏi con về tuổi của Hạnh thì nó lại lảng sang chuyện khác. Quá sốt sắng, tôi đã tìm hiểu qua một số viên chức của con thì được nhân thức, Hạnh hơn con tôi 9 tuổi, từng qua một lần đò và đã có một con gái 5 tuổi.
Tôi thật sự sốc nặng khi nhân thức được thông tin này. Tôi càng thuyệt vọng hơn khi chính miệng con thừa nhận chuyện đó. Lúc đầu tôi nói gần xa, phản đối thì con trai tôi chỉ lặng ngắt. Nhưng sau khi cháu chuyển về cơ sở chính ở Thủ đô, rộng rãi lần người phụ nữ kia ra thăm, cả nhì đứa công khai mối quan hệ với gia đình.
Nhưng ở tuổi ngoài 40, có con riêng và một đời chồng rồi, liệu khi về khiến cho dâu nhà tôi, cô ta có thể làm tròn đạo lý, vai trò của người thê thiếp, người con dâu độc nhất của mái ấm không?
Tôi phân tách, dọa bắt nạt, thậm chí kịch liệt phản đối nhưng cũng chẳng khiến lung lay ý chí của nam nhi chính mình được. Dân chúng bên ngoài nhân thức chuyện thì đoán già đoán non rằng nam nhi tôi vì của nả nên mới chấp thuận yêu đương người thanh nữ hơn đa dạng tuổi vậy.
Nhưng phiên bản thân tôi thì biết, vì tài sản là điều không thể có, bởi đại trượng phu tôi có tiền, có nhà và có cơ ngơi đàng hoàng mà biết bao người có mơ cũng chẳng được. Tôi đã nghĩ rằng, đó là tình yêu thực sự.
Nhưng không hiểu nổi, con trai chính mình nghĩ gì lại định yêu và lấy người hơn phổ biến tuổi vậy? Đôi khi, thấy cả nhì mẹ con đều mỏi mệt, găng tay bởi tôi cấm đoán, cản trở, không khí gia đình “căng như dây đồng minh” tôi đã định gật đầu đồng ý.
Nhưng ví như tôi còn sống mà để chuyện ấy xảy ra thì chắc hẳn khi về cửu tuyền, tôi chẳng còn mặt mày nào nhìn ông cha, nhìn người chồng quá cố. Hơn nữa, bao năm trời nuôi con ăn học lớn khôn, chúng tôi chẳng hề muốn con bản thân mang về một cô con dâu như thế này.
Nhưng giờ con tôi đang bị cái gọi là ái tình che mờ lý trí, không chịu nghe lời khuyên bảo của mẹ. Tôi đã chạm chán và nói chuyện với người thanh nữ ấy rằng tuổi cô ta quá lớn, lấy nhau về liệu có sinh người nối dõi cho nhà tôi được không? Còn danh dự, thể diện của con trai tôi nữa, người ta sẽ cười, sẽ nhìn nó ra sao khi công danh sự nghiệp vững quà lại lấy người vợ già, là gái nạ dòng…
Thâm tâm tôi hiểu, lời nói của bản thân là hiểm độc, khiến cho tổn thương người thiếu nữ ấy, nhưng biết khiến sao được. Để đàn ông làm tròn đạo lý, mở mắt thì tôi sẵn sàng tìm “vai ác độc”, cản trở tới cùng.
Sau cuộc gặp mặt của tôi với người đàn bà ấy, đại trượng phu tôi chỉ im re, trầm tư mặc tưởng mà chẳng nói lời nào nhưng tôi nhân thức, cả hai vẫn giao thông với nhau, tình cảm vẫn sâu đậm như trước.
Nghe phổ biến người khuyên, tôi cũng cố ý dắt mối, đưa con đi xem mắt rộng rãi mối là con cháu của anh em, dễ thương thành công… nhưng chẳng thắng lợi. Đại trượng phu chiều lòng tôi, nó chẳng thoái thác cuộc hứa nào nhưng sau đó đều mua bí quyết lảng tránh nói không thích hợp, không thích, không xứng để từ chối. Và hơn bạn nào hết, tôi nắm bắt rằng, tình cảm của nam nhi tôi với người thanh nữ kia vẫn còn sâu đậm lắm.
Cách đây vài ngày, nam nhi tôi nói cuối năm nay sẽ cưới hiền thê và không người nào khác là người thanh nữ ấy. Tôi rất nhiều suy sụp, muốn bỏ cuộc và tuyệt vọng. Tôi nỗ lực lắm rồi nhưng không thể gàn nổi con. Tôi không hiểu thứ tình ái thực sự mà con trai tôi nói nó mập mạp, cao tay tới mức nào mà một đứa như nó lại quên đi nghĩa vụ, đạo lý để bảo vệ tới cùng.
Tôi thấy mình bất lực, tồi tệ khi chẳng thể ngăn cản nổi đại trượng phu bản thân nhưng cũng chẳng thể nhắm mắt nhắm mũi chán nản mọi chuyện. Tôi nên khiến cho gì hiện nay? Xin công chúng hãy cho tôi một lời nhắn nhủ.
Người mẹ đau đớn (Hải Dương)
Đọc thêm: Mua Hàng Nhật Xách Tay
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét