Chuyên gia ơi, tôi thấy “có thờ có thiêng, có kiêng có lành” mà theo quan niệm dân gian, để giảm thiểu vận hạn trong cả 04 tuần, ngày mùng 1 đầu 04 tuần cần bái cúng cẩn thận và kiêng kị những điều không may mắn sau:
- Kiêng ăn một số món trong khoảng mùng 1 đến mùng 10 âm lịch để tránh vận xui như : giết mổ chó, cá mè, giết thịt vịt, mực, xôi trắng. Ví như ăn những món này sẽ bị xúi quẩy, hãm tài cả 04 tuần, thậm chí bị mất của, hao tổn sức khỏe.
- Tiếp đến là kiêng ngã giá khi tìm hàng, không mua hàng hoặc đổi hàng vì theo quan niệm của những người mua sắm, nếu như gặp gỡ khách hàng khó tính đầu bốn tuần sẽ khiến cho việc khiến ăn trong cả 04 tuần không được trót lọt. Vì vậy, sẽ rất xui xẻo nếu gặp gỡ phải người tới xem hàng mà ngã giá - mặc cả, xem nhưng không tìm hoặc đổi trả lại hàng tham gia ngày đầu tháng.
Để xua đuổi xúi quẩy, phổ thông người bán hàng đành “đốt vía” bằng cách vơ nắm rác, que củi hay tờ giấy… và châm lửa đốt ngay trước mặt người khách vô duyên đó.
- Sau cuối, quan trọng nhất là kiêng quan hệ nam nữ tham gia ngày mùng 1 đầu bốn tuần, ngày rằm hoặc ngày Tết. Theo đó nếu như quan hệ nam nữ tham gia những ngày này có thể đem tới những vận hạn rủi ro, thậm chí đại hạn.
Tôi là bộ đội ở xa, mỗi quý chỉ được về thăm cung phi đôi ngày, đợt tới tôi về nhà đúng ngày mùng 1, chẳng nhẽ, bao lâu mới gặp nhau mà nhị bà xã chồng lại không được nhiệt tình ư.
Hơn nữa, quê tôi ở Hà Tây, đám cưới đám hỏi đều có thịt chó, tôi cũng cần phải tham gia một đám cưới họ hàng gần nhà, mà cam kết sẽ có món này. Mong chuyên gia giải đáp cho tôi đôi nhân tố để an tâm, vững chí hơn.
Trung sĩ Hoàng Mạnh Linh (giấu địa chỉ)
Bạn thân mến,
Kiêng kỵ xuất phát trong khoảng lệ truyền, kiêng có thể đúng có thể sai nhưng không cân bằng. Xét về mặt tâm lý lẫn tâm linh thì đây biểu lộ sự lo ngại, sự trốn chạy, sự mất tự tin trong mình.
* Trong khoảng chuyện kiêng ăn khi trời sáng…
Trước khi mua bán điều của bạn, xin kể với bạn đọc việc kiêng ăn khi trời sáng mà người thân tôi bắt chạm mặt. Số là trong một chuyến đi thực tiễn vùng sâu, cả hàng ngũ tới ngủ nhờ một gia đình tốt bụng. Đột nhiên nửa đêm đại chúng được gọi dậy ăn cơm, rất lạ.
Hỏi ra mới biết mái ấm thờ ma ăn cắp, thế ra tổ tiên họ trước đó đi ăn cắp và trộm tham gia ban đêm nên khi chết con cháu cúng tham gia ban đêm và hôm ấy là ngày cúng. Đọc tới đây ta đừng chê họ và nghĩ suy thâm thúy về nhân tố này.
Có toàn bộ sự kiêng khác như kiêng khóc, kiêng tắm rửa, kiêng không tấn công chửi nhau, kiêng nói chệch hạn chế phạm húy. Có những lời giải nghĩa có lý phụ thuộc các giá trị đạo đức, đạo lý mà con người đề ra, nhưng cũng có sự kiêng mà chả khách hàng nào hiểu vì sao, nếu có lý giải thì cũng rất phi lý, dẫn tới quần chúng lo ngại và thế là tuân theo, cẩn tắc vô áy náy.
Nếu cảm thấy cần kiêng giết mổ vịt, làm thịt chó và các món ăn khác tham gia mùng 1, hôm rằm thì cứ kiêng: “Đúng hay không đúng đâu có quan trọng, cốt là yên ổn tâm đã rồi ngộ tiếp” nhưng ví như không kiêng cũng không sao cả
* Tới chuyện kiêng ăn thịt chó, giết thịt vịt mùng 1, hôm rằm
Thắc mắc của bạn cũng can hệ tới lệ truyền và nỗi lo lắng sâu bí mật vì không biết thực hư, cụ thể là lệ kiêng ăn làm thịt chó, làm thịt vịt, xôi trắng, cá mè vào mùng 1, hôm rằm.
Chuyên gia có đi khám phá bằng nhiều đoạn đường thì biết sâu thẳm vô thức người ta coi vịt là thiên nga, (hoặc là tượng trưng của thiên nga), nên giết thịt vịt là giết tiên. Chó cũng vậy là thần giữ của, ăn chó là giết hại Thần. Vì vậy mà người xưa kiêng hết!
Một nguyên nhân khác liên quan tới tình cảm, có rất nhiều một nửa chó vì phẩm chất chung thủy, vì cảm thức đồng đội nên chẳng thể ăn giết thịt chúng và không hài lòng việc thịt chúng. Trong khoảng đó chúng ta bảo nhau không ăn, và để hiệu quả hơn người ta dùng từ "kiêng".
Vùng miền núi xưa kiêng giết thịt chó rất triệt để, mãi sau này người xuôi lên mới phá lệ. Các loài, các vật khác như mực, xôi trắng, cá mè cũng vậy thường gắn với sự liên tưởng nào đó.
Theo một vị tu mẫu mà chuyên gia tham khảo thì thật ra cần tiến công thức tuệ giác để biết ăn gì, khiến gì cho thích hợp với tự nhiên chứ không phải kiêng gì cả. Nhưng vì đời này kiêng lại truyền cho đời khác, gia đình này truyền cho gia đình khác, cộng đồng này kiêng lại truyền cho tập thể khác nên cùng kiêng.
Niềm tin ấy càng củng cố khi thế hệ trước ra đi (đã bị mất đi) quay lại nhắc kiêng. Người đã đánh mất ấy khi còn sống họ kiêng ăn giết thịt vịt, ăn chó, nếu người đó mà có linh thì sẽ về nhắc nhở con cháu không được bỏ tục lệ đó, thậm chí trách phạt. Theo bậc tu mẫu, do chưa hiểu chế độ vận hành của tâm ngã nên công chúng lo sợ tin theo.
Và thế là, người è cổ mắt thịt mình, bất chợt kiêng mà chẳng may bị nhỏ bé đau hoặc trong gia tộc có người chết lại nghĩ là do không kiêng, do ăn các loại thực phẩm trên, theo sư cô thì cái mê ấy, cái kiêng ấy “thật là vớ vẩn”.
Nhưng bậc tu cho rằng nếu như cảm thấy cần kiêng thì cứ kiêng: “Đúng hay không đúng đâu có quan trọng, cốt là im tâm đã rồi ngộ tiếp”. Còn nếu như không kiêng cũng không sao cả.
* Về yếu tố kiêng ăn giá khi tìm hàng ngày đầu bốn tuần: Theo tham vấn của bậc tu mẫu thì thật ra là không kiêng gì cả, người bán hàng nào công bằng trong trắng không lưu ý chuyện đó thì rất có phúc, có quy luật là “thánh nhân đãi kẻ dại khờ” mà, khách hàng cũng vậy.
Nhưng “kiêng” là “kiêng” với người mê tín ấy, mình mặc cả làm cho họ sợ, họ ghét do vậy khi họ chửi chính mình thì vừa hại chính mình vừa hại họ. Vì ý nghĩ, lời nói và hành vi không hài hòa có phản lực của nó. Ý thức để xử sự kết hợp, thích hợp người hợp cảnh chứ không hề là kiêng.
“Lành hay dữ xảy ra với ai đều do nhân quả hết, ai không nhân ái quả thì không sao!” – bởi vậy, quan hệ tình dục vào mùng 1, hôm rằm là hoàn toàn vô hại
* Điều sau cuối bạn nêu là kiêng quan hệ tình dục tham gia mùng một, hôm rằm, ngày lễ Tết: Cái này mình thận trọng suy xét một chút, trong cuốn “Vệ sinh quyết yếu” của thiền sư Hải Thượng Lãn Ông có khuyên không nên “sinh hoạt” tham gia những ngày mưa giông, sấm chớp, ngày quá nóng hoặc quá lạnh. Cái này có cơ sở và mình nên tuân theo.
Còn ngày rằm mùng 1, lễ, Tết với người phương Tây không có lịch âm và không có văn hóa thờ cúng tiên nhân ông bà như mình nên họ không kiêng. Phương Đông bản thân hay hạn chế vì:
- Bản thân được giáo dục theo hướng dục tình là cái gì đó dơ dáy, xấu xa nên không làm chuyện đó vào những ngày khôn thiêng, có ông bà, Thần, Phật về. Coi đó là sự xúc phạm. Nêu nếu như chẳng may hoặc cố tình làm sẽ có cảm giác sai trái, lúng túng.
- Phổ quát người cũng thấy rằng trong quan hệ tình dục thì thường các rung động thô, nặng hình thành là chính, cản trở năng lượng thanh nhẹ mà mọi giới hướng tới trong ngày rằm mùng 1. Cho nên, giả dụ quá cố gắng khiến sẽ có cảm giác không thuận với tự nhiên.
- Rộng rãi người nghe rằng có kẻ lếu láo, nghênh ngang quan hệ tại nơi thờ tự bị bé dại, bệnh, sau đó chúng ta lại đi “liên hệ” với ngày rằm mùng 1 nên “kiêng cho lành” v.v..
Do nhiều phần chúng ta hiểu rất tơ mơ cộng với vô thức tham “đỏ” sợ “đen” nên hiện ra kiêng. Nhưng như bậc tu nói: “Lành hay dữ xảy ra với ai đều do nhân quả hết, khách hàng nào không có nhân quả thì không sao!”.
Theo bậc tu mẫu thì để hóa giải cái sự kiêng thì chỉ cần siêng năng suy nghĩ thấu đáo cái tôi gây mất phối hợp trong bản thân là được, nói phổ biến lòng mình cảm thấy cái gì không tốt, không lành thì đừng làm. Ngược lại bản thân cứ sống có tinh thần, vồ cập tới cái tầm thường thì kiêng hay không đều dẫn đến sự tốt lành.
Bồn chồn của bạn là thường tình, không việc gì phải thấp thỏm thái quá. Bạn có thể tham khảo thêm phổ thông chuyên gia khác để “an tâm, vững chí” trong quyết định khiến gì, ăn gì trong kỳ nghỉ sắp đến.
Chúc mạnh bạo.
Hoàng Dương Bình
(Theo Tuổi Trẻ Thủ Đô)
Có thể bạn quan tâm: Mua Hàng Nhật Online
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét