Thứ Hai, 15 tháng 8, 2016

Tình ái không có lỗi, lỗi ở chồng và "bạn thân"

Bạn thân của chồng là một cái gì đó rất... phiền lòng

Còn nhớ, tôi chạm mặt chị lần đầu là khi chúng tôi chuẩn bị cho đám cưới, chồng đưa tôi đến một buổi café với bạn bè của anh ấy. Trong khoảng góc bàn đối diện có gương mặt của một người phụ nữ, cứ lâu lâu lại ném cho tôi một ánh mắt phần đông uất ức. Về sau thì tôi nhân thức đó là đồng nghiệp - bạn thân của chồng.

Những ngày đầu tiên sau cưới, cung phi chồng son đang phấn kích, riêng tây thì chị bạn ấy suốt ngày “tới thăm”. Sau mỗi lần tới, chị đều nhăn nhó nhắn tin cho chồng tôi, chê trách tôi là đồ đểnh đoảng. Càng ngày, chị càng không tha cho tôi một chuyện gì. Chị cứ tranh thủ mọi sơ hở của tôi, tranh thủ mọi phút chốc tôi sơ sểnh rồi chen vào bộc lộ. Có hôm, chị còn xăm xắn "xông pha" ra trên hè phố đón mẹ chồng tôi, rồi chưa hề nghe tôi cắt nghĩa đã liến thoắng lên, ào ào trước mặt cụ, mắng tôi là đủng đỉnh chạp, lề mề. 

Đại dương sơ đi học của con tôi, chị tự tiện làm cho, đưa chồng tôi ký rồi mang nộp. Tôi trách thì chồng phẩy tay bảo, thấy chị ta trả lời đúng, mà cơ hội nộp đại dương sơ vào trường đó cũng chẳng có phổ quát nên nhờ vả luôn. Chị không có bạn trai, mãi cũng chưa thấy có chồng. Có khoảng thời điểm chồng tôi liên tục đi làm sớm, tôi hỏi nguyên do thì anh bảo: "Đi đón cái Q". Hóa ra là chị ấy bán xe máy nhưng chưa sắm xe mới nên nhờ chồng tôi đón. Cực điểm là buổi tối, anh về rất khuya. Hỏi thì anh bảo: "Cái Q nó sốt cao, không có người thân bên cạnh, anh ở lại cho nó ăn bát cháo". Tôi có chút tò mò, tạo dựng điện thoại của chồng thì thấy chị ta nhắn những tin ướt rượt: "Q mong C đến quá mà không thấy" – "Ừ, C bận chút nhưng sẽ tới với Q sớm nhất"…

Tôi nói rằng tôi không dễ chịu chút nào với người bạn ấy, thì chồng bảo tôi: "Suy diễn". 

Giọt nước tràn ly

Đừng bỏ qua

Đi qua 5 năm đầu hôn nhân, hoàng hậu chồng nào cũng không giảm thiểu khỏi những lúc bất hòa. Tôi thấy bản thân bị chồng không để ý, còn anh thì thấy tôi nhõng nhẽo và đa dạng chuyện. Mái ấm chồng thì hầu như chơi chú ý gì đến cảm giác của tôi. Khi chồng tôi mến yêu tôi thì họ để im yên ổn nhưng hễ chồng tôi có vẻ chán tôi thì họ cũng hùa vào. Thực thụ, tôi cảm thấy, đối với mái nhà chồng, con dâu không có gì cần thiết, bỏ vợ thì chồng tôi cưới người khác, đẻ cháu khác là cùng.

Tôi bị dồn nén tới mức muốn điên lên, nhưng mọi thứ quá mơ biển để giải thích hay phán xét. Nhất là chị bạn của chồng tôi, vừa quen vừa lạ, như con hổ rình mồi, im thin thít kiên nhẫn tới cùng để kì vọng một lúc nào đó mái nhà tôi lỏng lẻo, chồng tôi sơ hở…

Tôi nói với chồng là muốn cùng con gái đi ngao du. Nhưng kỳ thực là tôi xin ở nhờ tại một ngôi nhà bé bỏng ở một vùng vùng quê. Đây là nhà của cha mẹ một cô bạn rất thân từ hồi đại học, giờ cô ấy định cư ở nước ngoài.

Tôi có thể đến ngôi nhà này "xin cơm" bất cứ lúc nào mà không cần báo trước, bởi từ hồi học cùng con gái của hai cụ, tôi đã được coi như người thân. Chồng tôi thì ko phải vồ cập tới những người bạn như thế này của hiền thê bao giờ.

Suốt một tháng rời nhà, tôi không phải liên lạc với chồng. Đôi lúc, nghĩ đến đến cái máy tính bảng mà tôi bỏ tham gia ngăn tủ, tôi đoán là nó sẽ rung bần bật đến lúc cạn pin và chồng tôi sẽ phát điên lên tìm hoàng hậu. Nhưng nhân thức đâu là tôi đoán lại sai, vì có thể chồng tôi đang ngộp thở trong vui miệng với sự vồ cập tới tấp trong khoảng cô bạn. Anh chẳng từng trách tôi vô tâm, sơ sẩy chứ không được tinh tế như chị ta còn gì. Tôi mệt rồi, tôi kiệt lực lắm. Tôi cần nghỉ ngơi! Kệ họ đi!

Chồng tìm ra tôi. Chồng bảo, anh phải gần như van xin mẹ đẻ tôi, bà mới tiết lộ nơi tôi ở nhờ. Tôi quá bất ngờ tột đỉnh, những tưởng cái nhân loại bảo thủ đến ngạo mạn như anh thì không bao giờ nhân thức tới nài xin? Nhất là nài xin mẹ hiền thê? Tôi tưởng anh đang vui mắt vì con đi vắng, phi tần không ở nhà, tha đại dương vui tươi với cô bạn gái cực kỳ tâm lý? Tôi tưởng...

Phút bẽ bàng bừng tỉnh giấc

 Anh ấp ủ ghì lấy tôi! Anh bảo, anh đã giận khi thấy tôi đểnh đoảng, đã bị mất đi cảm giác khi tôi ngày càng nhàm chán. Và anh đã đón nhận cô bạn ấy vào “vùng vô thức” của mình...

Đừng bỏ dở

Mãi về sau, anh mới kể thêm cho tôi nghe rằng, khi tôi đi, chị ta tới căn hộ của chúng tôi và sống cùng anh. Họ quả là đã có hơn một 04 tuần cùng nhau êm ấm. Chị ấy nghĩ, và chồng tôi cũng nghĩ, họ sẽ vì nhau mà khiến cho lại trong khoảng đầu. Anh như quên bẵng tôi và con gái. Chỉ nhiều lúc nhớ tới với chút day hoàn thành ít oi vô cùng, và chị ta lại cuốn anh đi.

Cho tới một hôm, là vào buổi sáng, anh tỉnh dậy với hình ảnh chị ta không mặc gì bên cạnh. Những nếp nhăn trơ thổ địa nơi khóe mắt. Sự nhàu nhĩ, buông tuồng trong cách ngủ. Cái miệng há ra và tiếng ngáy khè khè. Anh không nhỏ bé nhen tới mức cảm thấy phiền lòng, nhưng có nhân tố gì như vừa đấm tham gia anh! Đấm rất mạnh vào trong tiềm thức! Anh kể với tôi rằng, anh thốt nhiên trông thấy, người đàn bà nào - xét về xác làm thịt, cũng đều giống nhau, và đều chịu cái khắc nghiệt của thời gian cả. Sau cuối thì vấn đề có ý nghĩa nhất để anh nhận biết hiền thê bản thân là sự gắn bó, là những cung bậc vui bi thương của cô, mà xưa nay, anh tiến công rơi đâu rồi.

Chồng tôi bảo, không thể hình dung được vì sao, nhưng chợt chốc anh nhớ tôi cồn cào. Nhớ điên cuồng, sục sạo. Nhớ hốt hoảng như thể anh vừa tỉnh ra khỏi những liều thuốc lú. Anh muốn nổi điên khi mọi thứ trong nhà vốn ngập tràn bóng hình tôi mà hiện giờ như đổ vỡ thành mảnh vụn.

Anh bỗng nhiên chốc thấy run sợ khoảng thời gian sắp đến. Sẽ như thế nào nếu như anh và người đàn bà đang nằm bên anh, xây dựng lại từ đâu? Rồi khách hàng nào sẽ tới trường đón con anh mỗi buổi chiều về? Bạn nào sẽ thương cho cái đầu gối hay đau nhức của cung phi anh mỗi lần trở gió? Người nào sẽ chịu nghe anh cảu nhảu mỗi lần bực dọc?

Đúng rồi, cái sự cảu nhảu của anh, nhiều khi nó vô lối cực kì. Đôi khi nó nhấm nhẳng và không có tội vạ, nó không đến trong khoảng lỗi sai của vợ con mà tới trong khoảng cái góc xấu tính nào đó trong con người anh, cứ luôn trỗi dậy. Vợ anh đã nhẫn nhịn trong khoảng anh đủ thứ, vậy nhưng anh luôn chỉ nhìn ra sự khó tính của mình với hậu phi. Nhất là khi có người phụ nữ luôn chầu chầu chực ve vuốt sự ngạo nghễ trong anh. 

Ngay trong buổi sáng ngày hôm ấy, anh tiễn chị “bạn thân” ra về. Và van lơn mẹ tôi dung thứ, để tậu ra tôi...

Nghĩa là bây giờ thì câu chuyện đã qua!

Hương Ngân
(Theo Màn ảnh Sàn diễn)

Đừng bỏ qua

Xem nhiều hơn: Mua Hàng Nhật Xách Tay

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét